Nói lối:Anh nói giờ đồng hồ thương tôi từ đa số ngày đầu nhập ngũTưởng anh nói đùa, bao gồm vậy rồi thôi.Nào ai ngờ hơn tía mươi năm tôi gặp gỡ anh tại Đầm DơiAnh vẫn nói giờ thương tôi vào sự tưởng ngàng của đồng đội.

Bạn đang xem: Bông bồn bồn rụng trắng

Vọng cổ:1/.Vẫn tầm dáng thư sinh vẫn nói mỉm cười phong độ, rứa ly rượu bên trên tay tôi thấy đôi mắt anh...buồn.Vị đắng làm việc trong ly tốt giọt đắng của cuộcđời. Hơn ba mươi năm bềnh bồng xuôi ngược, áo quân nhân đã mất màu mà anh không phút dừng chân. Mến tích đầy mình, nhưng mà anh chẳng sợ mảy mai, nhưng lại anh vẫn hạnh phúc là thừa kế trọn vẹn nụ cười cùng với đất nước. Rồi cũng tương tự bao bạn anh cưới vợ sinh con, tưởng sẽ vuông tròn một ngôi nhà yên ấm.2/.Anh nói tiếng thương tôi lúc tôi vừa tròn mười tám, rồi anh cấp vã ra theo tiếng gọi của quênhà.Khói lửa đạn bom ngày đêm bao che xứĐầm. Tưởng anh đi xa rồi anh mau con quay trở lại, nhằm em bán bồn bồn, em bỏ ống, em chờ anh,vậy đó! mà lại ngày lại qua ngày anh vẫn tiếp tục bặt tăm, tiền bán từng ngày em vứt đầy ống, em vẫn đợi. Má nói thôi đi,cái thằng đó con nhà giàu vững chắc gì nó mến thiệt, gia cảnh mình nghèo con nên tìm hiểu phận gối rơm.Nói lối:Vậy rồi, em cũng đi lấy chồng, còn anh cũng cưới vợ.Chồng của em nhân từ mặc áo quân nhân như anh.Nơi đất tp sài thành anh sống trong nệm nóng chăn êm,Nhà cao thoáng cửa bên một người vợ đẹp.

Xem thêm: Thảo Luận: Kinh Tế Vĩ Mô Tiếng Anh Là Gì, Kinh Tế Vĩ Mô Tiếng Anh Là Gì

Vọng cổ:5/.Xe Cà Mau bao lần lên thành phố mấy bận về quê cơ mà sao cứ ngóng mong...hoài.Thơ thẩn nhớ mong theo tháng ngày xoaydần. Gió xứ Đầm trong năm này xao động, để bông bể bồn rụng trắng như sương. Thổ lộ làm đưa ra để gieo nhớ, gieo thương. Gieo vị đăng đắng của cuộc sống cho ai khổ, hơn cha mươi năm bi đát vui mấy độ, nói ra làm chi để ai lưu giữ ai sầu.6/.Mấy chục năm rồi nay anh new về quê, hổng có vk anh theo nghen, mang lại nên bạn hữu đồng nhóm mới ân cần thăm hỏi. Anh nói:" Thôi đi vk của anh nó quen ở thành, có máy lạnh, nước font tênh, sợ dòng nắng nghỉ ngơi Đầm Dơi, sợ hãi nước ao, hại muỗi cắn. Phải chi hồi kia cô ba Hiền yêu quý tôi thì tôi đâu có khổ, đâu tất cả phải xa chúng ta bè, xa xứ sở quê hương. Tôi được nạp năng lượng bông bồn bồn, ăn con bố khía của xứ Đầm Dơi, phần nhiều món đặc sản mà thời xưa mẹ nuôi tôi khôn lớn. Xa quê nhà tôi vẫn nhớ bông bồn bồn rụng trắng nhớ bà mẹ già nua và vẫn ghi nhớ cô baHiền.Gió xứ Đầm trong năm này không xao động, nhằm bông bể bồn không thể rụng trắng như sương. Biết nói làm thế nào cho dạ anh vừa, tóc em bội bạc trắng xin cố bông bể bồn.

DMCA.com Protection Status thành quả này được bảo vệ phiên bản quyền nội dung trên internet do DMCA, cửa hàng chúng tôi nghiêm cấm coppy dưới rất nhiều hình thức. Vui lòng tôn trọng bản quyền tác phẩm, công sức và sự sáng chế của bọn chúng tôi.