Ít ai biết, bài hát Địu bé đi đơn vị trẻ lại được nhạc sĩ chế tác từ xúc cảm về một bên trẻ sinh sống Mộc Châu, đánh La mà ông mang đến là tiến bộ nhất miền bắc bộ thời bấy giờ (1965)
*
Lớp học thứ nhất ở team 65 - Nông trường Mộc Châu

Con yêu mến ơi ! nhỏ quý ơi !Nhà trẻ đó con nằm con chơiCon yêu đương ơi ! nhỏ quý ơi !Mẹ địu nhỏ đi nhà gửi trẻ

Tháng 8 năm 1965 tôi đi rạm nhập thực tiễn sáng tác ngày tiết mục biểu diến đến đoàn Văn công Quân khu Tây Bắc. Tôi xuống sống xã Đông Khùa – một xã đồng bào Thái ngay cạnh giữa thị trấn Mộc Châu và Yên Châu tỉnh đánh La. Tôi nghỉ ngơi đấy 2 mon cùng ăn với ở cùng với đồng bào. Cùng đi săn rừng bắn con nai, con khỉ. Thuộc đi lưới bắt nhỏ cá sinh hoạt suối“Sập”.Mối lần đi săn, đi lưới đều là 1 trong ngày hội. Dân chúng Thái tại đây rất trường đoản cú hào về hợp tác ký kết xã của mình. Đây là 1 trong những hơp tác xã tiên tiến nhiều năm của tỉnh tô La.

Bạn đang xem: Điu con đi nhà trẻ

Đặc biệt gồm một nhà trẻ rất đương đại tiến bộ.Tuy nhà trẻ chỉ là một trong nhà sàn tre mộc nứa lá thôi, nhưng mỗi con cháu trong bên trẻ đều có một giường, một tủ, một phích nước nóng, một bộ đồ ăn riêng. Lúc bè bạn giờ so với một bạn dạng làng của đồng bào dân tộc bản địa thiểu số, không rất nhiều của tỉnh đánh La mà lại của toàn miền Bắc, thì dĩ nhiên nhà trẻ ngơi nghỉ đây, củahợp tác làng mạc Đông Khùa này là độc đáo vô nhị.


Con gái đầu của tôi lúc đó được 2 tuổi. Xa con, tôi lưu giữ lắm, ghi nhớ những bước chân chập chững của con, lưu giữ tiếng cười, đa số câu nói bi bô của cháu. Đêm tối tôi thường tự nhiên tỉnh giấc và thiết yếu ngủ lại được ngay bởi vì nhớ vợ con. Tôi thường sang bên trẻ trò chuyện với cô trông con trẻ và nghịch với những cháu. Trách nhiệm của tôi lúc đó là đi chế tác viết về lực lượng vũ trang. Cơ mà sau suốt hai tháng trời vẫn ko viết được một nốt nhạc nào. Thình lình một đêm tôi thức giấc. Xúc cảm bất bỗng dưng ùa đến, tôi nhảy dậy vừa ở vừa soi đèn sạc (Bản làng lúc đó làm những gì đã gồm điện, mà lại cũng chẳng dám thắp đèn dầu bởi vì sợ ảnh hưởng đến giấc mộng của nhà nhà), viết một mạch mang lại sáng thì xong bài“Địu con đi bên trẻ”.Lúc đó những cảm xúc ùa đến thật dồn dập.- xúc cảm về một công ty trẻ cao nhã tiến bộ.- xúc cảm về phần lớn người phụ nữ đảm vẫn thay ck gánh vác hết công việc nặng nhọc, từng ngày vẫn địu bé trên sườn lưng vừa đi vừa hát.- xúc cảm về cuộc sống đời thường của đồng bào các đân tộc thiểu số đã vững bước theo Đảng thay đổi đời.

Xem thêm: 25+ Địa Điểm Du Lịch Tại Sài Gòn Nghe Là Muốn Đi Ngay!, 8 Địa Điểm Tham Quan Ở Sài Gòn Không Thể Bỏ Qua

- với trên không còn là cảm xúc khi nghĩ về vợ tôi, cũng địu con trên sống lưng một bản thân làm tất cả mọi việc: tản cư vào hang tránh lắp thêm báy Mỹ, giặt giũ, nấu bếp cơm... Mà ck thì đi biền biệt xuyên suốt năm tháng.Thế là lần đi thực tế đó tôi đã phát hành một ca khúc"lạc đề", ca khúcĐịu nhỏ đi nhà trẻ.Năm 1966 bài hát đang trở thành một tiết mục solo ca thiết yếu của đoàn Văn Công Quân khu vực Tây Bắc. Mãi đến năm 1968, tôi được cử đến lớp Đại học. Trong những khi nằm chờ xe bỏ lên trên Hà Bắc vào Nhạc Viện (Nhạc Viện tản cư tại thị xã Yên Dũng tỉnh giấc Bắc Giang), lúc rỗi rãi tôi bắt đầu lấy giấy bút ra chép lại bài bác hát gửi đến Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam. Qua làn sóng của Đài, bài hát đã được phổ biến lan truyền khắp nơi. Sau đó Đoàn Ca nhạc TW đang đem đi màn trình diễn tại Paris và những nước khác, rồi hãng sản xuất đĩa hát Liên Xô cũng in đĩa. Từ bỏ đó bài xích hát lại được thịnh hành rộng rãi đi khắp nơi…Kỷ niệm về bài hát thì nhiều, nhưng có một kỷ niệm mà cho đến tận lúc này tôi vẫn còn đó vương vẫn vào lòng:

Nhà trẻ đó trên cao nàyBốn phương trời gửi gió hương thơm bayTrông loại suối, trông phiên bản làngNắng tươi rubi trải nương lúa vàngCon mến ơi ! con quý ơi

Đó là vào năm 1972, tôi theo đoàn quân tình nguyện nước ta sang tiến công địch trên Cánh Đồng Chum, Xiêng Khoảng, Lào. Một tuyến đường độc đạo gửi quân tình nguyện quý phái Lào là đường số 7 từ nghệ an qua Đô Lương, nhỏ Cuông sang Cánh Đồng Chum. Bởi vậy máy bay Mỹ ngày đêm bắn phá phong tỏa con đường. Tôi theo một đoàn xe vận tải đi trên con đường đó, dĩ nhiên phải quá qua bao nhiêu bom đạn nguy hiểm.Đến gần sáng thì tạt vào một trong những cánh rừng ven đường ẩn nấp để đêm mai đi tiếp. Vô tình tại phía trên tôi gặp người đại nhóm trưởng phụ trách cảnh giới phá bom nổ chậm rãi tuyến đường. Lúc biết tôi là tác giả bài“Địu bé đi công ty trẻ”, anh nhanh nhẹn kéo tôi đi, vừa đi vừa nói : "Các chị em ở chỗ này rất thích bài xích hát của anh, họ đang ở trên chốt. Họ nhận định rằng tác giả là 1 phụ nữ. Bây giờ nếu gặp mặt được tác giả thì chúng ta phấn khởi lắm. Tôi sẽ đưa anh lên chốt”.Lại leo núi, mệt đứt hơi. Chừng gần cho nơi, anh kéo tôi ngồi xuống nghỉ một lát. Tự dưng nghe thấy giờ đồng hồ hát từ trên chốt vọng xuống. Giờ hát hết sức trẻ của chừng năm, sáu cô gái.

*

“...Của nhỏ đấy con ơi cả đồng lúa, cả nương đồi.Cả tứ năm phương trời, cả ngày mai, cả cuộc đời.Của bé đấy nhỏ ơi cả trời cao với tầng mây trắng...”

Trong không gian rừng núi, tối tối, bom đạn, hiểm nguy, tiếng hát làm xáo động tâm tư nguyện vọng con người. Tôi cùng anh đại nhóm trưởng cơ lặng fan đi. Tôi ý muốn chạy lên ngay nhưng anh kéo tôi ngồi xuống.“Để bọn họ hát hết bài đã anh ạ”.Nhưng bài bác hát đã có hát hết đâu. Một đoàn máy cất cánh giặc kéo tới thả bom tọa độ. Chớp lóe nhằng nhịt, lửa khói mù trời, khu đất đá như ý muốn vùi đậy chúng tôi. Anh đại team trưởng nhanh nhảu kéo tôi tụt xuống thoát khỏi vòng nguy hiểm, rồi anh lại chạy thay đổi đi lo giải quyết hậu quả.Cho đến lúc này tôi vẫn lừng khừng tên anh đại nhóm trưởng kia? cũng ko biết các chị em đã hát bài xích hát của mình đêm kia tên là ai?Bao nhiêu tuổi? Quê sinh sống đâu? bao gồm qua khỏi được trận bom tọa độ kia không?

Hôm nay, cảm xúc lại ùa về. Tôi rất muốn được gặp các cô gái đó một lần nhằm hỏi:“Các cô gồm còn hát bài xích Địu con đi nhà trẻ nữa không? còn muốn chạm chán tác giả bài xích hát nữa không?"

Nhạc sĩ Đào Ngọc Dung

ĐỊU CONĐI NHÀ TRẺSáng tác: Đào Ngọc DungTrình bày:Thu Phương- Tốp cô gái Ca múa NDTƯ.*********************************1-Con yêu đương ơi ! con quý ơi !Nhà con trẻ đó con nằm con chơiCon yêu quý ơi ! bé quý ơi !Mẹ địu nhỏ đi đơn vị gửi trẻNhà trẻ kia trên cao nàyBốn phương trời nhờ cất hộ gió hương bayTrông mẫu suối, trông bạn dạng làngNắng tươi rubi trải nương lúa vàngCon yêu quý ơi ! con quý ơi !ĐK1:Của bé đấy bé ơi, cả đồng lúa cả nương đồiCả tứ năm phương trời, cả ngày mai cả cuộc đờiCủa nhỏ đấy nhỏ ơi, cả trời cao cùng với tầng mây trắngCả núi non cả rừng, cả cái suối hát reo mừngCả núi rừng cái suối là của nhỏ đấy con ơi !2-Đời ngày xưa, bố con xưaĐời cuồng nhối cho làm cho phìaCả rừng xanh, khúc suối xanhCả nương lúa cũng ở trong nhà phìaPhìa rước súng săn bắt rừngBố nhỏ đứng thèm cái bé naiPhìa ra suối điquăng chàiBố nhỏ đứng nhìn cá cơ mà thèmThù đừng quên, nhớ mang conĐK2Ngày mai bự khôn lên cả cái suối này vẫn đầyThả sức bé quăng chài tận biển khơi khơi giỏi sông dàiNgày mai mập khôn lên luyện bàn tay nhỏ cầm cây súngThả sức săn bắt rừng diệt bé thú thịt quân thùBiển cả xuất xắc rừng núi là của con đấy nhỏ ơi !3-Con mến ơi ! bé quý ơi !Nhà trẻ con đó bé nằm bé chơiMẹ đi nương, ghép lúa nươngTrồng khoai sắn nóng no bạn dạng mườngMẹ cuốc xới, mẹ vun trồngGắng tối ngày thao tác làm việc bằng haiCho thêm lúa ra chiến trườngBố yên ổn lòng đại chiến đường dàiCon thương ơi nhỏ quý ơi !ĐK3:Ngủ yên nhé nhỏ ơi, cho dù tàu cất cánh đừng đơ mìnhĐã bao gồm súng dân quân chị em canh giữ cho yên lànhNgủ im nhé nhỏ ơi, vẫn có ba con núm cây súngChiến đấu nơi chiến trường diệt quân Mỹ giữ bản mườngGian khó khăn nào nề chi vì đời bé đấy con ơi !ĐK1:Của nhỏ đấy con ơi, cả đồng lúa cả nương đồiCả bốn năm phương trời, cả ngày mai cả cuộc đờiCủa nhỏ đấy bé ơi, cả trời cao cùng với tầng mây trắngCả núi non cả rừng, cả loại suối hát reo mừngCả núi rừng cái suối là của bé đấy con ơi !