Năm 202 TCN, lưu lại Bang đã vượt mặt kẻ thù nguy nan và hung bạo của chính bản thân mình là Hạng Vũ. Ông đăng quang Hoàng đế. Bởi vì từng được phong ở đất Hán Trung, ông đánh tên triều đại của bản thân mình là Hán, mà fan đời sau hotline là vương vãi triều lưu Hán.

Bạn đang xem: Lịch sử nhà hán

Cuộc đấu tranh cho quyền lực tối cao của lưu giữ Bang vẫn tiếp diễn, ông buộc phải chiến đấu các cuộc chiến nhỏ tuổi để củng vắt quyền lực, một số cuộc chiến để kháng lại những đồng minh cũ. Một việc khác nhằm củng cố quyền lực mà lưu Bang phải đối mặt là liên minh những bộ lạc ở biên giới phía bắc Trung Quốc, bao gồm họ ngữ âm Đột Quyết, gọi phổ biến là Hung Nô, đứng đầu bởi một Thiền vu. Những bộ tộc Hung Nô là những bộ tộc du mục và trong giai đoạn chiếm dụng nô lệ. Và tương tự như những cỗ tộc du mục khác, tín đồ Hung Nô có truyền thống cuội nguồn chiến tranh và đã từng nhiều lần triển khai các vụ tiến công vào Trung Quốc. Lưu giữ Bang tin rằng ông vẫn không đủ dũng mạnh để tiến công bại những bộ tộc phương bắc, chính vì như vậy ông hối lộ thực phẩm và xống áo cho họ để đổi lấy việc thỏa hiệp của họ không xâm phạm vào đế quốc mới của ông. Thậm chí là ông đã cần gả mang đến vị Thiền vu Hung Nô một cô gái mang danh là công chúa Trung Quốc.

Tất nhiên, triều đình của lưu lại Bang buộc phải phải quay trở lại kiểu kẻ thống trị độc tài. Dân công ty không khi nào là vấn đề đối với người trung hoa như nó đã từng có lần có ở những nền sang trọng khác ở khoảng chừng năm 200 TCN. Giống với Jeroboam ngơi nghỉ Israel, lưu giữ Bang không hẳn là nhà cách mạng. Đối với ông triều đình giỏi là một triều đình mạnh, một triều đình gồm thể gia hạn sự phục tùng đầy đủ. Giữ Bang đã bắt đầu xây dựng một ghê đô mới tại trường An, đây đang trở thành thành phố lớn nhất nhân loại thời kỳ đó. Nhưng lại ngoài mục tiêu xây dựng một triều đình bạo gan ông muốn triệu tập sự thống trị đế chế của mình, và chính vì thế ông cần một đội quân bao gồm những bầy tôi dân sự trung thành. Để rất có thể kiểm thẩm tra một cách an toàn và đáng tin cậy đế chế to tướng của mình, ông đưa những anh em, chú bác, họ sản phẩm làm rất nhiều lãnh chúa địa phương. Ông kiếm tìm kiếm rất nhiều sự ủng hộ liên tiếp của những tướng lĩnh địa phương những người từng đóng góp phần trong đồng minh của ông nhằm giành quyền lực, và những người từng có tác dụng tướng văn tướng võ của ông, ông phong thành những quý tộc nghỉ ngơi cấp nhỏ dại hơn. Hồ hết quan lại địa phương cũ của phòng Tần đã có lần ủng hộ ông vẫn được giữ dịch vụ cũ, và một vài nhà quý tộc thân mật với ông vẫn được giữ đất đai của mình.

*

Lưu Bang cũng kiếm tìm kiếm sự ủng hộ trường đoản cú phía nông dân. Ông giảm thuế đến họ và cho những người khác. Ở khắp nơi, ông gần như tìm cách bảo đảm an toàn nông dân khỏi hầu như nhà quý tộc cũ đã tìm bí quyết lấy lại đất đai vẫn mất. Ông nâng cấp đời sống cho họ bằng cách không bắt họ phải đi làm việc những như bên dưới triều đại cũ, Tần Thủy Hoàng. Và các nông dân tin rằng chính vì Lưu Bang cũng từng là 1 trong nông dân phải ông sẽ liên tiếp cai trị theo cách hữu ích cho họ.

Dựa vào xuất phát nông dân của mình, giữ Bang tỏ thể hiện thái độ khinh thị với những người trí thức bằng cách đái vào trong nón của một fan trí thức vào triều, nhưng mà trong nỗ lực cố gắng để cai trị tổ quốc ông đang thấy ích lợi trong việc sử dụng người trí thức, và ông sẽ dàn hòa với họ. Không ít người dân trí thức là thuộc Khổng giáo, và ông đã ban đầu đối xử cùng với Khổng giáo với sự khoan dung to hơn trong khi ông tiếp tục đề ra ngoài vòng quy định những sự tố giác của Khổng giáo đối với các quan điểm của Pháp gia. Với sự hỗ trợ cạnh bên của Khổng giáo, lưu Bang tìm giải pháp thu hút các bầy tôi dân sự giỏi và ông đang tìm thấy chúng ta trong những gia đình thuộc thế hệ trung lưu new trong nntt gọi là đều quý tộc nhỏ, một tầng lớp biệt lập với quý tộc. Đầu tiên, lưu lại Bang cùng quan lại bao bọc tìm bí quyết đưa những người bạn chiến đấu của bản thân vào các vị trí làm chủ dân sự, nhưng tiếp nối họ thấy rằng những người dân đó ko đủ khả năng làm cai quản hành chính. Và sau thời điểm có sai lầm vì thấy các tướng quân đội không tồn tại khả năng quản lý hành chính, lưu giữ Bang cấm đoán họ giữ những chức vụ đó nữa. Những triều đình trước thường rất thành công khi cho các nhà buôn giữ những chức vụ quản lý dân sự, nhưng so với Lưu Bang cùng quan lại xung quanh vốn có nguồn gốc nông dân cần họ không tin các công ty buôn. Nỗ lực vào đó, bọn họ dùng những người thuộc mái ấm gia đình trồng trọt giàu có, nhiều phần số bọn họ trở đề nghị giàu ở 1 vài cố kỉnh hệ ngay gần đây. Tầng lớp mới này (quý tộc nhỏ) sẽ gửi những người con ưu tú nhất của chính bản thân mình đi thao tác làm việc trong triều đình và cho đông đảo đứa hèn hơn ở trong nhà làm ruộng. Và với quyền hạn mới trong việc cưới xin thích hợp lúc, tầng lớp mới đã bước đầu có nhiều ảnh hưởng hơn dựa vào họ ngoại.

Lưu Bang chết năm 195 TCN ở tuổi sáu mươi ba, được trao thụy hiệu là Cao Đế. Quyền lực tối cao rơi vào tay bà xã ông, Lã hậu. Ở Trung Quốc cũng tương tự ở phần nhiều nơi khác cai trị độc tài đồng nghĩa tương quan với giai cấp gia đình, và đông đảo cuộc tranh giành quyền lực diễn ra bên phía trong hoàng tộc. Lã hậu tống những thành viên hoàng thất họ lưu giữ ra khỏi những vị trí quyền lực tối cao và thay thế họ bằng những người dân họ Lã. Sau 15 năm kẻ thống trị bà mất, và họ mặt hàng của lưu lại Bang lại trở lại nắm quyền cai trị, bọn họ giết tất cả các member gia tộc Lữ hậu. Một fan con máy của giữ Bang với người thiếp là vợ cũ của Ngụy vương vãi Báo thương hiệu là lưu Hằng được lập làm cho hoàng đế, phục hồi lại quyền kẻ thống trị nhà Hán, có nghĩa là Hán Văn Đế.

Với hệ thống quan liêu triều đình, sự cai trị nhà Hán đã dần hướng tới thảm họa, dẫu vậy trong thời gian ngắn thì dưới triều Hán Văn Đế ông là fan biết cai trị, lừng danh về chăm chú đến quyền lợi của nhân dân. Lúc nạn đói xẩy ra ông cho tổ chức triển khai cứu tế, trợ cấp cho những người già. Ông thả thoải mái nhiều quân lính và bãi bỏ nhiều cách hành hình man rợ. Trong thời kẻ thống trị của ông, kinh tế tài chính được nghiên cứu kỹ lưỡng, và Hán Văn đế khôn cùng coi trọng hầu như nội dung gớm tế. Ông cách tân và phát triển kinh tế bằng cách giảm giảm ngăn cấm khai mỏ đồng, bằng phương pháp chi tiêu tiết kiệm chi phí và bớt thuế đánh vào nông dân.

*

Dưới thời Văn đế, china có hòa bình bên phía trong và một sự thịnh vượng chưa từng có. Điều này giúp nghệ thuật cải cách và phát triển cao cùng vẫn còn hỗ trợ thế giới thời buổi này chiêm ngưỡng. Với cùng với sự thịnh vượng, dân sinh Trung Quốc bước đầu tăng lên, bạn dân xả thân khai phá với trồng cấy những vùng đất mới.

Tầng lớp quý tộc bé dại được nhiều tiện ích từ phân phát triển tài chính và những người trong những họ đưa tới thành phố. Quý tộc nhỏ tuổi muốn được xem là những người phong cách giống thế hệ quý tộc cũ. Sự cải cách và phát triển tầng lớp xuất sắc ưu tú này, cộng với việc thịnh vượng, đã hỗ trợ Khổng giáo phát triển. Có thời hạn học tập, quý tộc nhỏ tuổi trở buộc phải hứng thú cùng với những phe cánh học cũ. Với cùng 1 sự phục hưng những phe phái học cũ, các cố gắng đã có nhằm mục đích tái tạo nên lại các cuốn sách đã biết thành đốt bên dưới thời kẻ thống trị của Tần Thủy Hoàng. Bị lôi cuốn bởi sự thích thú của Khổng giáo đối với chính quyền và giải pháp xử sự đúng mực, những trí thức học trả trở nên rất nhiều thuộc Khổng giáo. Văn đế khuyến khích môn đệ Khổng giáo vào những chức vụ cao nhất trong chủ yếu quyền. Ông đang trở thành vị vua thứ nhất hoàn toàn chấp nhận việc lưu giữ truyền Khổng giáo - như Khổng Tử từng mơ về một vị vua như vậy. Cơ mà sự vững mạnh của Khổng giáo không cứu giúp vãn được china khỏi thảm họa chủ yếu trị với xã hội.

Năm 156 TCN, con trai Văn Đế, Cảnh Đế, kế tục cha. Ông cai trị 16 năm và nỗ lực mở rộng sự giai cấp của gia đình đối với các gia đình quý tộc. Các cuộc chiến giữa những quý tộc đó với Cảnh Đế đã kết thúc một cách hữu ích cho ông. Nó ngừng trong việc thỏa thuận rằng những quý tộc vẫn giữ một số quyền ưu tiên và quyền lực tối cao nhưng không được phép chỉ định và hướng dẫn quan lại trong đất đai của bản thân mình nữa.

*

Năm 141 TCN, con Cảnh Đế là Hán Vũ Đế kế vị. Vị vua mười sáu tuổi hoàn hảo và to gan mẽ, luôn thích liều mạng giữa những cuộc săn lớn. Vũ Đế kéo dài thời sung túc của Hán triều. Vũ Đế ban đầu thời cai trị của chính bản thân mình bằng một cố gắng không can thiệp vào dịch vụ thương mại và các thời cơ kinh tế, điều này được cho phép kinh tế bốn nhân phát triển. Ông vẫn giữ những vị quan dân sự dưới sự quản lý chặt chẽ cùng trừng phân phát sự bất tuân nhỏ dại nhất cũng giống như sự không trung thành. Ông hoàn thành sự thỏa hiệp của Cảnh Đế bằng một trận đánh quý tộc phòng lại các hoàng tử có ảnh hưởng nhất của Trung Quốc, cùng ở khoảng địa phương ông trao nhiều quyền lực cho các vị quan thay mặt đại diện của mình.

Vũ Đế đổi khác luật vượt kế. Nắm vì vấn đề đất đai mái ấm gia đình rơi vào tay người đàn ông cả, ông trao mang lại mọi fan con trong mái ấm gia đình phần chia bằng nhau đối với đất đai của ông cha, điều này phá vỡ những khoảnh đất lớn thành phương pháp mảnh nhỏ. Và vào thời điểm năm 138 TCN, Vũ Đế thực hiện cuộc thám hiểm được biết đến lần đầu tiên của Trung Quốc, Trương Khiên mang đến Tây Á, phía tây của Đại Hạ để tùy chỉnh quan hệ cùng với Quý Sương (Kushan) (Nguyệt bỏ ra Yuzhi).

Nhờ nền tài chính thịnh vượng, Trung Quốc có tương đối nhiều khả năng rộng để ngân sách chiến tranh. Hán Vũ đế có niềm tin rằng ông đủ bạo phổi để không cần phải cống nạp đến Hung nô, vốn bước đầu từ thời giữ Bang nữa. Ông lo ngại rằng Hung nô hoàn toàn có thể phái quân vào thảo nguyên khu vực miền bắc dân cư loáng thoáng của china hay họ rất có thể lập thành liên minh với người Tạng, và ông ước ao lập đề xuất một con đường thương mại nhằm mua sắm với vùng Trung Á bảo vệ được an toàn. Chính vì thế Vũ đế mở những chiến dịch quân sự. Chúng được các tướng của ông ta chỉ huy, nhưng bọn chúng lại mang lại cho Vũ đế sự công nhận như là một trong những vị vua mạnh khỏe và can đảm.

Việc Vũ đế cù sang hạn chế lại Hung Nô làm tốn nhiều lực lượng lao động nhưng nó giúp đẩy lùi Hung nô thoát ra khỏi biên giới phía bắc Trung Quốc. Có lẽ rằng khoảng hai triệu con người Trung Quốc đang di cư đến những vùng mới đoạt được được với Vũ đế thành lập các nằm trong địa ở đó với những binh sỹ và nhân viên dân sự của mình. Những người Hung Nô bị tóm gọn phải chuyển sang làm nghề trồng trọt, công nhân xuất bản và lao động tại những trang trại. Một trong những trong số họ dấn mình vào quân nhóm Trung Quốc, gia đình của họ bị tóm gọn buộc buộc phải ở tại khu vực cũ làm nhỏ tin để bảo đảm họ không phản bội.

*

Cuộc chiến hạn chế lại Hung nô khích lệ việc khai phá xa rộng về phía tây. Sau mười tía năm vắng mặt cùng mười năm bị Hung nô bắt giữ, công ty thám hiểm Trương Khiên quay trở về triều đình Vũ đế và sở hữu theo miêu tả an toàn và đáng tin cậy đầu tiên về Trung Á. Vũ đế chỉ định cho Trương Khiên và tay chân quay trở lại Trung Á, và họ đã tích lũy thông tin về Ấn Độ và ba Tư và mày mò các vùng đất trồng trọt phì nhiêu màu mỡ ở Bactria. Những cuộc thám hiểm đó, và sự thắng lợi của trung hoa trước Hung nô mang đến một sự thương lượng sứ thần liên tục giữa china và những nước phía tây, cùng nó mở ra cho trung quốc con đường dịch vụ thương mại dài 4.000 dặm sau đây sẽ được biết đến với cái brand name Con đường tơ lụa. Trung Quốc bắt đầu nhập khẩu các ngũ ly và ngựa chiến tốt, họ cũng bước đầu trồng cỏ đinh lăng với nho. Vũ đế hiểu thêm nhiều về xuất phát của những hàng hóa mà trung hoa nhập khẩu. Để tìm thêm roi ông yêu cầu những nước ở kề bên trả thuế cho chính mình để được phép bán hàng cho fan dân Trung Quốc, và thực hiện các chiến dịch quân sự nhằm mục tiêu buộc họ nên làm thế.

Trong cơ hội đó, Hán Vũ đế gửi quân đội của bản thân tới phía bắc với phía nam. Năm 108 TCN bởi vì muốn điều hành và kiểm soát vùng đông bắc, Hán Vũ đế đoạt được một vương quốc đang nghỉ ngơi thời đồ gia dụng sắt phía bắc Triều Tiên, quốc gia Cổ Triều Tiên. Đây là 1 vương quốc tồn tại thuộc mức với khá nhiều tiểu quốc trên Trung Quốc trước khi chúng thống duy nhất với nhau năm 221 TCN, và nó cũng có tương đối nhiều người tị nạn china chạy tới từ những cầm cố kỷ trước. Ở phía nam, quân đội của Hán Vũ đế đoạt được lại mọi đất đai mà trung hoa đã mất vào cuộc binh đao đưa bên Hán lên ngôi, tất cả cả thành phố cảng Quảng Châu. Những người dân di cư trung hoa theo chân quân đội. Sau đó, với những trận đánh lớn, quân nhóm của Vũ đế chinh phục phía bắc Việt Nam, một vùng mà người trung quốc gọi là An Nam, hay "miền nam lặng ổn".

Tuy nhiên về giờ đồng hồ nói, người trung quốc không thể đồng bộ được người việt Nam. Người china biến người An nam giới từ phương pháp trồng cấy theo phong cách khai hoang cùng đốt sang hình trạng đời sống ổn định hơn. Họ phân chia An phái nam thành nhị vùng hành chính, mỗi vùng có trách nhiệm thu thuế và cung ứng binh sỹ mang lại triều đình địa phương. Nhưng mà sự giai cấp của Trung Quốc so với An Nam luôn mong manh, các cánh rừng và núi đồi làm việc đó cung ứng nơi trú ẩn cho những người Việt Nam thực hiện nhiều cuộc khởi nghĩa thường xuyên và cuộc chiến tranh du kích chống lại fan Trung Quốc.

Các cuộc chiến mở sở hữu đất đai của Vũ đế cùng việc cung ứng cho một quân đội chỉ chiếm đóng phần đông là một trọng trách cho kinh tế tài chính Trung Quốc. Chúng to hơn nhiều nhưng lợi ích thu lại được từ các việc tăng trưởng thương mại dịch vụ theo sau những cuộc chinh phục. Nhập khẩu đóng góp phần thỏa mãn nhu yếu của người giàu hơn là đóng góp thêm phần tăng nội khí cho tài chính Trung Quốc. Các quan chức triều đình theo phái Pháp gia thậm chí làm mọi câu hỏi trở phải tồi tệ hơn. Họ siêu thù địch với gần như thương nhân, với họ vận động bài toán triều đình làm chủ kinh tế. Dưới tác động của họ, triều đình đánh thuế mới trên những tàu cùng xe buôn bán hai nhiều loại hàng mang về nhiều lợi nhuận duy nhất trong công nghiệp của china đó là muối với sắt. Với với vấn đề triều đình càng ngày can thiệp sâu, kinh tế tài chính suy yếu.

Tích tụ ruộng đất đã từng có lần làm đổi khác nông nghiệp của đế quốc La Mã giờ đây cũng làm đổi khác nông nghiệp Trung Quốc, ngoài việc dân sinh vùng nông thôn trung quốc đã tăng lên. Với vấn đề ruộng khu đất của bạn giàu gia tăng và nông dân cũng tăng, một sự thiếu hụt đất đai xuất hiện. Quan liêu tè quý tộc kiếm tìm cách ngăn ngừa sự bấp bênh bằng phương pháp mua đất và thường tận dụng ưu thế của bản thân mình để thao tác đó, và thường thì họ rất có thể miễn trừ thuế cho đất đai của mình. Những người dân dân thường đề nghị chịu phần thuế nặng hơn, dẫn tới công dụng là họ bắt buộc vay mượn nhiều hơn thế nữa - với lãi khôn cùng nặng. Khả năng sản xuất nông nghiệp giảm sút. Nhiều nông dân bị đuổi đi tuyệt bị đề nghị rời vứt đất đai, tạo nên tiểu quý tộc càng có không ít đất hơn. Một trong những nông dân rời ruộng đất để gia công nghề ăn cướp, và một trong những nông dân bắt buộc phải bán bé làm nô lệ.

*

Chế độ bắt lính và bắt lao động cũng làm tăng sự bất mãn của nông dân. Học tập giả lừng danh Trung Quốc Đổng Trọng Thư, bất bình trước cảnh tuyệt vọng của fan dân và ông đã đãi đằng những lo lắng về tình trạng suy tàn của làng mạc hội. Ông phàn nàn về sự việc mở rộng lớn lớn của không ít vùng đất của fan giàu trong lúc người nghèo không có chỗ đứng chân. Ông phàn nàn rằng những người dân canh tác trên đất của fan khác yêu cầu mất năm mươi xác suất thu hoạch mang đến chủ đất. Đổng Trọng Thư công nhận sự bất mãn đương đầu với những người nông dân không thể tất cả tiền để mua công cụ bằng sắt, những người dân phải trồng cấy bằng dụng vắt gỗ và cần nhổ cỏ bởi tay. Ông phàn nàn rằng fan dân thường xuyên phải cung cấp mùa màng của chính bản thân mình khi giá rẻ và tiếp đến lại đề nghị vay chi phí vào ngày xuân để ban đầu gieo hạt khi nấc lãi cực kỳ cao. Cùng ông phàn nàn về việc hàng ngàn người bị giết thường niên vì tội nạp năng lượng cướp. Đổng Trọng Thư ý kiến đề xuất Vũ đế một cách thức chữa rủi ro kinh tế: sút thuế tiến công vào người nghèo và giảm số nhân công đề xuất mà người dân phải triển khai cho công ty nước; huỷ bỏ độc quyền công ty nước về muối cùng sắt; và nâng cao phân phối khu đất đai bằng phương pháp hạn chế số đất thiết lập của phần nhiều gia đình. Ko một khuyến nghị nào của Đổng Trọng Thư được thi hành. Vũ đế mong muốn nông dân được phồn thịnh nhưng mà ông quá bị tác động bởi bầy quý tộc nhỏ tuổi quan liêu những người dân cai trị địa phương ở phần lớn cấp. Cuộc vận động cải cách do những người dân theo Khổng giáo đề xuất nhưng phần đông quý tộc Khổng giáo lại không chống lại quyền lợi kinh tế tài chính của mình. Sự trả lời quan trọng đặc biệt duy tốt nhất của Vũ đế đến sút giảm kinh tế tài chính là đánh thuế cao hơn nữa vào fan giàu với gửi điệp báo viên đi tìm hiểu các vụ trốn thuế. Ông không muốn phân phối lại đất đai, ko muốn tấn công những chủ đất giàu có, tin rằng phan xuân cần sự hợp tác của họ để có tiền chi cho các chiến dịch quân sự.

Xem thêm: Nguồn Gốc Lịch Sử Cá Tháng Tư 1, Cá Tháng Tư

Năm thiết bị 6 CN, Bình Đế được nam nhi hai tuổi là Nhũ Tử Anh nối ngôi. Sự ngự trị triều đình thuộc về phần mình bà quả phụ của vị vua từ năm 48 cho 32 TCN, Nguyên Đế, cùng bà đưa cháu trai bản thân là vương vãi Mãng, nhiếp chủ yếu cho Tử Anh. Vương Mãng là 1 nhà nho và nhiều nhà nho coi ông là hi vọng để china sẽ lại được thống trị với những bốn tưởng đạo đức, và một trong những người mong đợi vào ông sẽ có được một vương triều mới. Được khuyến khích bởi vì những ủng hộ gia tăng trong giới Khổng giáo, năm 9 CN, vương vãi Mãng tuyên ba lập làm nhà vua nhà Tân, chấm dứt sự giai cấp của Hán triều. Với Vương Mãng bắt đầu chiến đấu để được thừa nhận sự hòa hợp pháp của mình.

Năm 11, sông Hoàng Hà vỡ lẽ đê, tạo ra lũ lụt từ phía bắc tô Đông cho tới chỗ nó rã ra biển. Những nỗ lực không thành nhằm tích trữ thực phẩm cho đông đảo lúc trở ngại đã làm cho những người dân không có thực phẩm. Và vào thời điểm năm 14 tình trạng ăn thịt tín đồ diễn ra. Tin rằng chương trình cải cách là một không nên lầm, Vương huỷ bỏ nó. Nhưng phần đông cuộc nổi loạn quân sự chiến lược chống lại ông sẽ diễn ra. Ở tỉnh đánh Đông, gần cửa ngõ sông Hoàng Hà, vương phải đối mặt với một phong trào gồm những nhóm nông dân khí giới có tổ chức triển khai gọi là giặc Xích Mi, xuất thân là 1 trong những toán cướp. Tại các tỉnh lân cận cho đến phía bắc, đông đảo cuộc nổi loạn khác cũng diễn ra, và triệu chứng hỗn loạn lan mọi Trung Quốc. Ở một số nơi, những người nông dân nổi loạn dưới cờ công ty đất. Một số trong những nhóm nổi loạn coi sự cai trị của vương vãi là trái pháp luật, mà một trong các đó đặt dưới sự lãnh đạo của giữ Tú, hậu duệ của giữ Bang.

Các lực lượng nông dân sát hại và giật bóc, và những người dân nông dân kéo tới đế đô giết hại các quan chức. Những đội quân Vương cử đi dẹp loạn lại theo quân nổi loạn tuyệt chỉ chè chén và giật bóc, cướp đi dù chỉ một chút ít lương thực tìm được. Lòng tốt cơ bạn dạng của con bạn mà Khổng giáo tin tưởng dường như đã rã biến. Vào năm 23, một tổ quân nổi loạn xông vào với đốt đế đô Trường An. Binh sĩ của họ tìm thấy vương Mãng bên trên ngai đã đọc lại số đông cuốn sách của Khổng Tử trước kia, với Vương Mãng đã biết thành một tên lính chặt đầu.

Năm năm tiếp theo cái bị tiêu diệt của vương Mãng, hàng triệu con người chết vào các trận chiến tranh phe phái nhằm mục đích giành quyền lực. Phe chiến thắng nhất vày hoàng thân đơn vị Hán lưu giữ Tú dẫn đầu. Ông có nhiều tay chân tri thức và rất danh tiếng trong binh sỹ. Quân nhóm của ông là lực lượng độc nhất vô nhị không cướp bóc sau khi chiếm được các thành phố, và điều đó giúp ông thu được trái tim và tình yêu của bạn dân. Lưu giữ Tú kiểm soát được thủ đô hà nội Trường An đã trở nên đốt phá. Ông tự xưng làm hoàng đế, có nghĩa là Hán quang quẻ Vũ Đế, khôi phục Hán triều - được điện thoại tư vấn là Hậu Hán. Ông chuyển thủ đô hà nội về Lạc Dương phía đông, cho nên vì vậy nhà Hậu Hán cũng gọi là nhà Đông Hán. Trong 11 năm tiếp đến ông phải dẹp yên các đối thủ. Ông thu hút một số trong những nhóm Xích mi vào quân team của mình, và tiếp nối quân team của ông cũng giết thịt hại không hề ít quân Xích mi.

Những điều chưa được kết thúc bởi những cuộc cải tân lại được hoàn thành bằng bạo lực: rất nhiều người đã chết bất thần đến nấc mọi bạn nếu muốn đều phải có đất, và nhiều kẻ giải ngân cho vay lãi đã và đang chết nên lại sở hữu càng nhiều hơn thế nữa phần lớn nông dân đã thoát khỏi nợ nần. Giữ Tú cách tân và phát triển kinh tế bằng cách giảm thuế, không ít đến mức buổi tối đa nhưng mà ông cho là bao gồm thể: ở tầm mức mười hay mười ba xác suất sản lượng tốt lợi nhuận. Vào thời kỳ kẻ thống trị dài 32 năm của ông, ông nỗ lực đưa ra những cải thiện bằng cách thúc đẩy học hành và giảm bớt tác động của thái giám và một trong những kẻ khác xung quanh gia đình hoàng gia. Ông đảm bảo biên giới phía tây và phía bắc Trung Quốc bằng cách tung ra những chiến dịch quân sự chiến thắng trên những mặt trận đó, đẩy lùi Hung Nô, chất nhận được ông kiểm soát điều hành Tân cưng cửng (điểm rất tây bắc trung quốc hiện đại). Cũng giống như vậy, ông thắt chặt sự kiểm soát của Trung Quốc đối với các vùng xung quanh sông Liêu với phía bắc Triều Tiên, và ông đã hoàn toàn có thể mở rộng lớn tầm kiểm soát tới đông đảo vùng từng thuộc phạm vi hoạt động Trung Quốc. Việc phục hồi Hán triều ngoài ra đã mang lại được "Thiên mệnh".

*

Năm 57, giữ Tú chết. Ông được tôn thụy hiệu là quang quẻ Vũ đế, và con trai ông là Minh Đế lên nối ngôi, cai trị trong vòng 18 năm, trong khi kinh tế tài chính Trung Quốc liên tục hồi phục. Thời ách thống trị của Minh Đế được coi là tàn bạo. Ông tự đồng điệu mình với Đạo giáo với thần học Khổng giáo, ông tự mang đến mình là một nhà tiên tri. Ông cỗ vũ sự cải tiến và phát triển của cái mà hồi bấy giờ chỉ ra rằng giáo dục, và ông thuyết giảng về lịch sử hào hùng tại trường đại học mới của đế quốc nghỉ ngơi Lạc Dương - 1 trong các buổi thuyết giảng có hàng chục ngàn người tham gia. Chương Đế nối ngôi Minh Đế và cai trị từ năm 75 mang lại 88. Hòa Đế tiếp tục nối ngôi từ 88 mang lại 106. Dù Hòa Đế là 1 trong người tầm thường, trung quốc vẫn liên tiếp được hưởng sự sung túc ngày càng tăng. Đại học ở Lạc Dương tất cả đến 240 tòa nhà và 30.000 sinh viên. Thương mại dịch vụ của Trung Quốc đạt tới tầm cao mới. Tơ từ trung hoa đã trở nên thân thuộc với những người dân ở tận vùng Đế chế Roma – khi đó cũng đã ở thời vàng son. Và đổi lại, trung hoa có được kính, ngọc bích, ngựa, đá quý, mai rùa với vải vóc.

Việc trung quốc trở nên thịnh vượng lại làm cho xuất hiện cố gắng mở rộng về phía tây. Một vị tướng mạo quân đội Trung Quốc, Ban Siêu, dẫn một tổ quân sáu mươi nghìn người không hề bị ngăn cản đến tận bờ phía đông biển cả Caspi. Ông hy vọng gửi sứ thần mang đến tận Roma, nhưng fan Đế quốc Parthia sợ sẽ sở hữu một kết đoàn giữa trung quốc và La Mã yêu cầu đã khuyên nhủ Ban siêu từ vứt ý định cùng với những câu chuyện thêu dệt về sự việc nguy hiểm, và ông vẫn quay lại.

Một tứ tưởng che phủ ở Trung Quốc, dù hy vọng hay không, rằng làng hội đang đưa sang một trạng thái công ty nước hoàn hảo nhất và công bằng, và đi kèm với tư tưởng sẽ là khái niệm giao hàng cộng đồng, nó sống dậy tự thời đại và tác động của mang Địch. Có mang phục vụ cộng đồng đã lộ diện trong sách Lã thị Xuân Thu của Lã Bất Vi, vốn được một số trong những người xem như là sự khởi đầu của truyền thống lịch sử xã hội của Trung Quốc.

Các vị nhà vua và những quý tộc Khổng giáo coi gần như cuốn sách kia là bao gồm tính phá hoại, cùng thỉnh thoảng cơ quan ban ngành tịch thu chúng. Một số cuốn sách đến rằng độc lập và đồng đẳng sẽ mở ra nếu tất cả một sự can thiệp của trời. Một vài kêu gọi bạn dân tỏ thái độ sùng kính với tìm kiếm sự cứu rỗi. Có những người dân dân coi hầu như cuốn sách sẽ là thuộc thần thánh và ít nhất có một cuốn được xem như là do một fan nào đó viết ra cùng gửi về tự thiên đường. Một vài cuốn được gọi là những cuốn sách của Nền hòa bình cao hơn và chứa nhiều sự lên án tính tham lam cùng ích kỷ của những ông vua, và những cuốn sách cho rằng xã hội là để dành cho người dân bình thường. Một cuốn như vậy, thương hiệu là tỉnh thái bình Kinh, kiếm tìm cách vứt bỏ vũ khí cùng nhờ đó con tín đồ sẽ sống trong tự do vĩnh cửu.

*

Trong khi những người Trung Quốc dấn thân tìm tòi trong thế giới của sự thần túng thiếu và vong hồn thì họ cũng khám phá ra một số trong những điều và phát triển khả năng châm cứu và bấm huyệt. Tới núm kỷ trang bị hai, trung hoa đã đuổi kịp và ở 1 số nghành nghề đã vượt qua trình độ chuyên môn khoa học cùng kỹ thuật của Châu Âu với Tây Á. Giấy ban đầu được áp dụng ở Trung Quốc. Trung hoa đã có một chiếc đồng hồ đeo tay nước với độ đúng mực mà bạn Châu Âu ko thể chế tạo nổi trong rộng một nghìn năm tiếp theo đó. Trung hoa có một kế hoạch Mặt Trăng nhưng mà tới nắm kỷ nhì mươi chúng ta vẫn áp dụng tốt. Họ tất cả một máy ghi địa chấn vẫn được phát minh vào năm 132 - có tám chân cùng làm bằng đồng. Người trung quốc quan sát các vết đen trên mặt trời, làm việc Châu Âu mãi về trong tương lai Galileo là người thứ nhất làm câu hỏi đó. Người trung hoa đã vẽ bạn dạng đồ 11.500 ngôi sao 5 cánh và đo lường quỹ đạo xoay của mặt Trăng. Người china có một chiếc máy gieo hạt và một cái máy xay lúa. Họ bao gồm bơm nước, với không y như nền thanh lịch Roma, người trung hoa có xe cút kít tất cả bánh. Bạn Trung Quốc cũng có thể có hàm thiếc cùng bàn đạp cho ngựa. Họ cải thiện cách dùng thảo mộc làm thuốc và biết thêm nhiều về giải phẫu tín đồ và sự chẩn đoán sự rối loạn về cơ thể. Họ vẫn biết làm những phẫu thuật nhỏ tuổi và thuật châm cứu, cùng họ hiểu rằng những ích lợi của một cơ chế ăn kị tốt.

Nhưng cuộc sống thường ngày của bạn dân thường trung quốc - những nông dân - vẫn rất khó khăn. Bọn họ vẫn bị đánh thuế nặng. Bọn họ vẫn yêu cầu đi lao động công ích mỗi tháng một lần mang lại nhà vua. đa số sự trừng phân phát vẫn rất khốc liệt. Một dân cày nghèo rất có thể bị hành quyết chỉ vị dám đi trọng điểm đường lớn, nó chỉ giành riêng cho nhà vua. Với họ không tồn tại đủ thực phẩm dự trữ cho đông đảo khi yêu cầu thiết.

Sự hạnh phúc của trung quốc đã tăng lên dưới thời Hán Hòa Đế (giữa năm 88 với 106), cùng triều đình Hòa Đế đã trở yêu cầu cũng xa hoa như những triều đình trước Hán đó. Vào triều, vua có hàng ngàn thê thiếp cùng một trong những lượng mập hoạn quan tiền để cai quản họ. Dưới thời Hòa Đế, các hoạn quan cùng các gia đình họ mặt hàng vua có ảnh hưởng lớn hơn, qua hoạn quan họ có thể gây ảnh hưởng đến đơn vị vua.

Những tín đồ có liên quan tới việc lựa chọn người kế vị ngai vàng thường ham mê một đứa trẻ cũng chính vì họ dễ dàng dàng cai quản nó rộng so cùng với một fan lớn, đề xuất họ dành được một quyền lực tối cao cực lớn. Toàn bộ các vị vua Hán kể từ thời Hán Minh Đế phần lớn được lên làm cho vua khi còn vị thành niên, hai fan mới chỉ lên hai tuổi, và phần lớn đều bước đầu thời cai trị của chính bản thân mình với thê thiếp nhiếp chính. Phần nhiều người bầy bà này thường bị xa lánh và dựa vào vào rất nhiều người đàn ông - thường là chúng ta hàng. Lúc vua mang đến tuổi thành niên, trường hợp ông bãi chức những người cố vấn họ hàng kia thì ông lại cần nhờ ở các người đàn ông nhưng ông tất cả quan hệ - phần đông hoạn quan – với ông chuyển họ lên phần đông vị trí cao để triển khai đối lập với ảnh hưởng của mẹ.

Trong thời giai cấp của Hán Thuận Đế (125-144), những lời đồn đại nổi lên ở trong đám nông dân china rằng các vị vua Hán một lần tiếp nữa lại mất Thiên Mệnh. Khắp nơi, các cuộc nổi loàn nông dân lại diễn ra. Trong thời Hán trả Đế (146-168) sự suy sụp chính trị liên tục diễn ra. Năm 159 vị vợ nhiếp thiết yếu qua đời, những hoạn quan liêu quanh trả Đế, cảm xúc thời cơ vẫn đến, ngay thức thì hạn chế ảnh hưởng của đối thủ bằng cách xếp đặt sự diệt diệt những thành viên thuộc phe cánh hoàng hậu. Trả Đế trở nên dựa vào vào hoạn quan. Ông uỷ quyền cho bầy họ, và những hoạn quan chiếm phần hết những vị trí triều đình cho họ mặt hàng mình, đòi những vị quan tuyệt tướng được phong chức phải ăn năn lộ vàng mang đến họ.

Hoàn Đế bị tiêu diệt năm 168, và ngày hôm sau vợ ông, Đậu hoàng hậu, tuyên bố lên làm hậu phi nhiếp chính. Bà thỏa thuận lựa chọn một đứa trẻ con mười nhị tuổi sống nông làng mạc tên là lưu lại Hoằng, chút của Hán Chương Đế. Sau đó, bà cùng với Đậu Vũ đón lưu giữ Hoằng vào cung lập làm hoàng đế, tức Hán Linh Đế. Trong thời Linh Đế một cuộc xung đột xẩy ra giữa thái giám và những quan chức theo Khổng giáo. Phái Khổng giáo từ lâu vốn không thích những hoạn quan, coi chúng ta là thiếu giáo dục và đào tạo và khiến trở ngại cho 1 triều đình tốt.

Năm có đặc điểm quyết định đối với phong trào của Trương Giác là năm 184. Ngày mùng năm tháng ba âm định kỳ được hẹn làm ngày cho một cuộc khởi nghĩa tổng thể và toàn diện ở Lạc Dương và các vùng lân cận. Cơ mà triều đình đã hiểu rằng tin đó, và tổ chức chính quyền bắt những thủ lĩnh địa phương của cuộc nổi loạn với hành quyết họ. Trương Giác đổi khác kế hoạch và kêu gọi một cuộc nổi lên ngay lập tức, lôi kéo những bạn theo ông đốt rất nhiều trụ sở chính phủ nước nhà và cướp tách bóc thành phố. Đây được hotline là cuộc khởi nghĩa khăn vàng, được đặt theo phong cách đội đầu của phong trào – màu vàng bộc lộ sự links của bọn họ với yếu hèn tố đất như đối kháng với nhân tố lửa, mà họ coi là của đơn vị Hán. Cuộc nổi loàn lan rộng, và fan dân khắp gần như nơi vào nước ban đầu cướp phá, giết mổ chóc với kéo nhau đến thủ đô.

*

Các hoán vị quan với quan lại sinh sống Lạc Dương bỏ quan sự khác biệt giữa 2 bên vì sợ hãi cuộc nổi dậy Khăn Vàng. Các lực lượng cơ quan chỉ đạo của chính phủ củng vắt quanh Lạc Dương, và chính phủ chất nhận được quan giai cấp địa phương được tổ chức quân nhóm riêng để pk chống nổi loạn. Các chúa đất giàu có cũng tổ chức triển khai quân đội để tự bảo đảm an toàn mình. Tuy nhiên hết tp này tới tp khác rơi vào hoàn cảnh tay quân Khăn Vàng, quan đầu thức giấc và cấp dưới quăng quật trốn không tuyên chiến và cạnh tranh với họ nhằm tránh bị lấy ra hiến tế cho thần thánh của quân nổi loạn.

Ở giữa cuộc láo lếu loạn, Hung nô lại bắt đầu tổ chức những cuộc tiến công Trung Quốc. Với tại Triều Tiên, các bộ tộc binh lực trên sườn lưng ngựa tràn tự trên cao nguyên trung bộ xuống đánh Trung Quốc. Chính phủ ở Lạc Dương cấp thiết giúp đỡ, và fan Triều Tiên tràn qua vùng đất của họ trước kia bị đặt dưới sự thống trị của Trung Quốc.

Trong nỗ lực nhằm mục tiêu tự bảo vệ mình, triều đình Hán bắt đi lính không ít người, lập lên đa số đội quân đông đảo với chi tiêu rất lớn, và mặc dù quân Hán yếu kém với không có công dụng vì nàn tham nhũng, quân Khăn xoàn cũng không hẳn là địch thủ của họ. Về mặt quân sự, quân Khăn kim cương không được tổ chức, cùng họ bị tuyên tương truyền chúa của họ biến họ thành một tổ quân vị cái xuất sắc đẹp, rằng họ chẳng thể bị tấn công, và thậm chí họ cũng chẳng yêu cầu đến vũ khí - một quan điểm không phù hợp cho một chiến dịch quân sự. Đạo thần túng thiếu là một phần của sự thành lập phong trào và cũng là một phần của sự diệt trừ của nó. Vào năm trước tiên của cuộc nổi loạn, Trương Giác chết, cùng chỉ trong vòng một năm cuộc khởi nghĩa bị tấn công bại. Trong thời hạn năm thỉnh thoảng có những cuộc nổi loạn rời rộc rạc vẫn tiếp diễn. Chín tỉnh của trung quốc bị tàn phá, các lực lượng đối lập với Khăn Vàng tiêu diệt hết nhóm Khăn tiến thưởng nọ mang lại nhóm kia. Những trận đánh rời rộc vẫn tiếp diễn trong mặt hàng thập kỷ sau, trong khi những tín đồ nông dân ủng hộ mang lại Khăn Vàng trở về với các bước của mình kiếm sống bằng cách làm vấn đề và hi vọng về một trái đất thiên đường nơi đâu đó.

Vậy là thông qua bài viết này, khác nước ngoài đã bao gồm thêm sự đọc biết về lịch sử hào hùng Trung Quốc trong thời kỳ đơn vị Hán - Tây Hán. Lịch sử vẻ vang - giang sơn - con người trung hoa còn có tương đối nhiều điều thú vui đang mong chờ du khách mang lại khám phá. Hãy đểViet Viet Tourismmang mang đến cho khác nước ngoài một hành trìnhdu định kỳ Trung Quốctrọn vẹn với đầy ý nghĩa sâu sắc nhé!